[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

/

Chương 229: Bách Quỷ: Ta lại thua cuộc. (3)

Chương 229: Bách Quỷ: Ta lại thua cuộc. (3)

[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Trú Ti

4.556 chữ

10-09-2026

Đó chính là Tất Huyền.

Lão cũng là khách quen trên Kim Bảng.

Chẳng những võ lực cực mạnh, trên người lão còn mang theo vài món pháp bảo hộ thân.

Có thể coi là vị đại tông sư mạnh nhất ở nơi này.

Mạnh hơn Bách Quỷ không ít.

Lão vừa vận chuyển viêm dương thần công, cả gian thạch thất trong nháy mắt đã biến thành một vùng luyện ngục.

Lần này không chỉ khối thịt bị thiêu đốt, mà ngay cả mười mấy vị đại tông sư xung quanh cũng không chịu nổi nhiệt độ kinh người này.

Y phục trên người bọn họ thi nhau bốc cháy, ai nấy phẫn nộ quát mắng:

“Tất Huyền! Ngươi cố ý đúng không!”

“Đừng có quá đáng!”

“Đừng ép bọn ta phải liên thủ vây công ngươi!”

Khóe miệng Tất Huyền khẽ nhếch lên, hơi thu lại công lực đôi chút.

Luồng nhiệt bắt đầu tập trung toàn bộ lên khối thịt khổng lồ.

Kèm theo tiếng xèo xèo vang lên, một mùi thịt khét lẹt lan tỏa khắp căn phòng.

Không ít đại tông sư nhíu chặt mày, cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Nhưng bọn họ vẫn cắn răng nhẫn nhịn.

“A a a!!! Trường Sinh Thiên của ta! Trường Sinh Thiên của ta đâu rồi!”

“Là ai! Là kẻ nào đã trộm mất Trường Sinh Thiên của ta! A a a!!!”

Khuôn mặt khổng lồ trên khối thịt bị thiêu đốt nổi lên vô số vết bỏng rộp.

Chỗ này vừa lành lại, chỗ kia đã tiếp tục vỡ bọng nước.

Cả khuôn mặt lúc này chẳng khác nào nham thạch sôi trào, lồi lõm mấp mô, không ngừng biến dạng.

Nó vừa gào thét thảm thiết vừa rống giận điên cuồng:

“Các ngươi! Nhất định là các ngươi đã trộm mất Trường Sinh Thiên của ta!”

“Lũ súc sinh các ngươi! Các ngươi sẽ chết không được tử tế!”

“Cùng chết đi! Tất cả cùng chết đi!”

Mọi người ở đây đều cảm nhận được một luồng linh khí khủng khiếp đang điên cuồng hội tụ về phía khối thịt.

Sắc mặt của tất cả đại tông sư lập tức biến đổi dữ dội.

“Không xong rồi! Nó lại muốn tự bạo!”

“Tránh mau!”

“Chạy mau!”

Đã có kinh nghiệm từ vụ nổ lần trước, mọi người không chút do dự quay đầu bỏ chạy.

Đây tuyệt đối không phải là một vụ nổ bình thường.

Mà là thứ uy lực có thể đánh trọng thương cả thần hồn.

Bọn họ đâu phải người của Mật tông, làm gì có thủ đoạn thần hồn trùng sinh huyền diệu kia chứ.

Duy chỉ có Bách Quỷ là vẫn còn do dự không quyết.

Máu cờ bạc ăn sâu vào tủy lại bắt đầu trỗi dậy.

Khoảng cách tới pháp văn "Trường Sinh Thiên" chỉ còn một bước ngắn ngủi.

Nếu vận dụng bí pháp bóng tối, biết đâu có thể đoạt được rồi mới tháo chạy.

Có nên cược một ván không?

Cược!

Gã không tin lần nào mình cũng xui xẻo đến thế!

Vừa hạ quyết tâm, Bách Quỷ chẳng những không lùi mà còn lao thẳng tới.

Toàn thân gã hóa thành một cái bóng đen kịt, chui tọt vào bên trong khối thịt, thò tay tóm chặt lấy khối đá nằm sâu bên trong.

“Đừng hòng cướp mất Trường Sinh Thiên của ta! Đi chết hết đi!”

Bách Quỷ vừa hóa thành cái bóng định lao ra ngoài bỏ trốn, bỗng nhiên thấy khối đá trong tay lóe sáng.

Chẳng lẽ pháp văn này lại có duyên với mình sao?

Bách Quỷ bất giác cúi đầu liếc nhìn khối đá.

Chỉ thấy pháp văn trên khối đá đã biến mất không còn dấu vết.

Thay vào đó, lại xuất hiện hình ảnh một thanh trường kiếm quen thuộc.

Bách Quỷ ngây dại nhìn chằm chằm, trong đầu chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất.

Tiêu rồi!

Tất cả đều là mưu kế của Thiên Kiếm!

Trúng kế rồi!

Vốn dĩ gã hoàn toàn có thể chạy thoát, cùng lắm chỉ bị trọng thương mà thôi.

Thế nhưng một thói hư tật xấu khác trong huyết mạch của gã lại trỗi dậy.

Đó chính là khuynh hướng tự hủy hoại bản thân.

Người Đông Doanh vốn có khuynh hướng tự hủy vô cùng nặng nề.

Một khi nếm mùi thất bại, sẽ hoàn toàn suy sụp không gượng dậy nổi.

Nhẹ thì tự buông thả sa đọa, nặng thì nhảy lầu chấm dứt tất cả.

Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, gã phảng phất như nhìn thấy một nam tử tóc trắng đang ngồi ở phía đối diện bàn cờ.

Đặt xuống quân cờ cuối cùng.

Người nọ nhìn gã rồi khẽ cất lời: “Ngươi thua rồi.”

Ta lại đánh cược thua rồi.

Bách Quỷ khẽ lẩm bẩm.

Oanh!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền dưới lòng đất.

Cả gian mật thất hoàn toàn sụp đổ, mặt đất sụt lún chôn vùi tất cả mọi thứ.

Đám người Mộ Đạo Bạch đang ngồi ăn thịt nướng ở phía trên đều cảm nhận được mặt đất dưới chân rung chuyển kịch liệt.

Ngay sau đó, mười mấy bóng người toàn thân rách rưới tơi tả cuống cuồng lao vút ra khỏi cửa địa đạo.Trên người bọn họ vương đầy vết máu và thương tích.

Toàn thân nhếch nhác lấm lem, chẳng khác nào đám dân chạy nạn.

Vài kẻ lóp ngóp phía sau thậm chí còn đứt tay cụt chân.

Hơn mười người ngây ra như phỗng, trố mắt nhìn đám nữ tử tay cầm xiên thịt nướng, vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Cùng với nam tử tóc trắng đang ngồi xổm trên mặt đất, nở nụ cười tươi rói kia nữa.

“Ô kìa, lão đệ?”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!